Saturday , 18 November 2017
Tin mới
You are here: Home » Sức khỏe làm đẹp » Nàng "ít nói" và váy áo jazz lay động cảm xúc

Nàng "ít nói" và váy áo jazz lay động cảm xúc

Tôi vẫn luôn tin rằng, khi nghe pop  ta nên thốt lên một câu gì đấy đại loại như “Oh! Great”, “So beautiful girl” hay “baby, baby, baby ohhh” như Justin Bieber vẫn lẩm nhẩm.

Pop hưng phấn lắm, dù là bản tình ca ngọt ngào lãng mạn như “My heart will go on” của Celine Dion đi chăng nữa, vẫn không thể buồn được, không thể ngồi lặng đi, giấu mặt vào gối hay quờ tay tắt điện để cả gian phòng ngập tràn ánh trăng đêm. Pop khiến tôi không thể ngừng yêu, thậm chí yêu nhiều hơn, mãnh liệt hơn, sâu sắc hơn. Thế giới này vốn tạo hóa ban tặng đã thế, hay vì những lời ca “Cry on my shoulder” đã dẫn nhập hồn tôi bước vào xúc cảm về sự nâng đỡ, trao gửi, dựa dẫm mất rồi… “But if you wanna cry. Cry on my shoulder. If you need someone who cares for you. If you’re feeling sad your heart gets colder. Yes I show you what real love can do”.

Tôi đến với Jazz tình cờ, cách đây chưa lâu. Hình như đó là chiều giáng sinh, tôi tạt vào quán cafe ven hồ mong tìm kiếm chút hơi ấm mỏng manh từ thứ nước đen đặc, sóng sánh, mang mùi hương khiến khứu giác như muốn chết đi sống lại ấy. Quán này rất lạ, bàn gỗ, ghế gỗ, nhỏ nhỏ xinh xinh như để dành một ngày nào đó đón tiếp bảy chú lùn ghé chơi. Kỳ lạ hơn, chủ quán là một gã cao to “có vẻ là xã hội đen về vườn” – tôi từng nghe vài người khách thầm thì như thế, ánh mắt lấm lét trong lúc gã mải mê pha chế cafe. Tôi nghĩ khác, lần đầu tiên tôi đoán gã là vận động viên thể thao sa cơ lỡ bước, lần thứ hai vẻ điềm tĩnh và cơ bắp cuồn cuộn của gã khiến tôi chợt nghĩ “một diễn viên hành động chưa kịp nổi tiếng chăng?”. Cuối cùng, đến nay, sau khoảng ba bốn mươi lần ghé quán thưởng thức tách cafe ngon tuyệt, tôi tin chắc gã là chủ quán cafe, biết pha cafe và pha ngon. Thế thôi.

Gã kê một dàn loa đài cỡ lớn ngay gần lò sưởi, chẳng bao giờ thấy gã động đến nó hay có ý muốn mở một bản nhạc nào. Có lần viên cảnh sát về hưu – cũng là khách quen của quán, như tôi, hỏi gã: “Sao để đấy nhỉ?”, ý ông ta muốn nói “sao chú kê dàn loa đài ở đấy” nhưng vì cái nhíu mày bất chợt của gã mà câu nói lẽ ra đủ ý đủ từ, bỗng cụt lủn và tối nghĩa. Tưởng gã sẽ quay đi cho rảnh nợ, nào ngờ, từ khuôn miệng không chút biểu cảm gã thủng thẳng: “cho ấm”. Ra thế, loa đài cũng cần sưởi. Thôi thì miễn bình luận!

Hôm ấy là giáng sinh, gã trang hoàng quán nhỏ theo phong cách mà tôi đoán, có lẽ ông  già Noel sẽ chẳng hứng thú liếc vào, chứ đừng nói chuyện hào phóng trao tặng gã một đôi tất đỏ ngoại cỡ. Gã đổi màu sơn tường từ xanh lam dịu mắt sang gam nâu trầm ấm, khăn trải bàn kẻ ca rô nhàu nhĩ được thay bằng tấm khăn lóng lánh có viền tua rua, không tìm thấy đâu một chấm đỏ con con nào của Giáng sinh.

Gã chẳng thèm chú ý yêu cầu của tôi “một cafe đen” mà chậm rãi tiến về phía dàn loa đài. Rét run vì lạnh, tôi vuột miệng “một cafe đen, làm ơn. Anh định làm món bánh nướng loa đài rồi mới pha cafe sao?”. Gã quay phắt lại, nhanh đến nỗi tôi giật mình suýt ngã khỏi chiếc ghế gỗ bé nhỏ “Này, đã ai nói với cô, cô gái, là trông cô… rất Jazz chưa?”. Gã nói chuyện với tôi, sự thật là thế, một câu dài và khó hiểu như thế ư? Gã chưa bao giờ nói với tôi một lời nào cả, ngoài việc thông báo số tiền cafe cần thanh toán. Tuy nhiên, tôi cũng đủ bản lĩnh để… lập cập thốt lên “J..a..z…zz,  tôi… Jazz là gì? Tôi làm  sao?”. Gã thở dài và nói (tiếp, một câu dài hơn, khó hiểu hơn): “Cô thường xuyên đến đây một mình, uống cafe đen. Cô để tóc uốn ngắn, son môi đỏ, váy dài tối màu. Cô chả giống một cô gái trẻ hiện đại gì cả, cô không có lấy một chiếc váy xanh lá nào trong tủ đồ sao?”.

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 1

Họ nói tôi hoài cổ và u tối, tôi thực sự như vậy ư?

Trong lúc tôi trợn tròn mắt, gã đã kịp đẩy tôi đến trước chiếc gương treo sát lò sưởi, cạnh dàn loa đài “Nhìn vào đây xem, cô gái. Hãy tự ngắm mình một cách nghiêm túc. Tôi luôn tính rẻ tiền cafe cho cô, vì cô không tò mò và xì xầm sau lưng tôi với đủ suy diễn xấu như những khách khác. Và vì thế, tôi muốn nói  với cô, vài người trong số đó thường bàn tán về cô khi cô không ở đây. Họ nói trông cô  thật hoài cổ và u tối với kiểu ăn mặc này”. Tôi làm theo những gì gã nói, máy móc như gắn sẵn con chíp điện tử trong người. Tôi ngắm mình, tóc đen ngắn củn, váy đen dài, son môi đỏ thắm. “Tôi u tối ư?” Tôi thốt lên, ngỡ ngàng, vì rõ ràng cô gái trong gương không u tối. Gã cười mỉm, gã bảo “Cô không u tối, cô quá tĩnh tại, quá… lạ, nên khó được số đông chấp nhận, cô gái ạ”. Tôi nhắm mắt, nói theo bản năng “Anh là ai?”. Hình như gã cười, tôi nghe thấy thứ âm thanh gì tươi tắn lắm “À, tôi là vũ công nhạc Jazz. Hân hạnh. Tôi bị chấn thương mắt cá chân, nên về hưu non và mở quán cafe này”.

Tôi khẽ mở mắt, mọi thứ lờ mờ hiện ra rồi rõ dần từng chút từng chút một. Anh ta làm động tác cho đĩa vào khay nhạc, chỉnh vặn các nút âm thanh “Norah Jones đấy, Come away with me. Tôi yêu bài hát này. Cô biết không, thời gian qua tôi vật vờ như bóng ma, sống với ký ức khi còn trên sân khấu. Giờ thì tôi thức dậy và sống thực, cũng đến lúc rồi. Cô cũng nên thế, cô gái ạ. Tôi luôn thấy ở cô sự cô độc”. Tôi chẳng nói gì. Lặng lẽ thưởng thức ly cafe đen “miễn phí đấy, noel mà” anh ta đưa cho mình. Tôi trống rỗng, cũng chẳng biết nên nghĩ gì, như thế nào? Quán chẳng có khách nào ghé qua, có lẽ người ta đi chơi Noel hết thảy.

Gã chủ quán đặt lên bàn chiếc hộp lớn và bảo tôi “Nếu rảnh, cô gái, giúp tôi xắp xếp lại đống băng đĩa và mấy cuốn tạp chí. Tôi muốn quán mình trông Jazza một tí, bắt đầu từ hôm nay”. “Tất nhiên” – Tôi đáp. Hình như, trong hai chữ ngắn ngủn ấy có chút gì phấn khích, hồ hởi thì phải. Trong lúc anh ta bận bịu nướng bánh trứng, tôi tranh thủ đọc cuốn sách “360 độ về Jazz” đã úa màu và thủng lỗ chỗ vì mối mọt, Norah Jones vẫn đều đặn nhả giọng bất chấp chúng tôi nghĩ gì, làm gì….

Tối hôm đó, tôi ra về lúc 9h30, trên tay ôm chặt một đống tạp chí và băng đĩa nhạc Jazz. Noel năm ấy tôi “hời” thật!

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 2

Để tiêu khiển nốt khoảng thời gian còn lại của đêm giáng sinh, tôi chọn xem bộ phim Burlesque của Cher và Christina Aguilera. Trong phim có nhiều bài hát Jazz thú vị, và tôi gần như bị ám ảnh với hình ảnh lộng lẫy, quyến rũ trên sân khấu của Christina.

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 3

Tôi thích Norah Jones, cả giọng hát và phong cách thời trang của cô.

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 4

Trong buổi hẹn hò đầu tiên với cậu bạn đại học, tôi đã diện style này và tôi thực sự khiến anh chàng bị “hớp hồn”.

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 5

Phong cách Jazz nhấn vào kiểu tóc, dáng váy và thần thái của người phụ nữ đó.

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 6

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 7

Những bộ cánh jazz màu sắc vẫn tồn tại và được yêu mến đấy, ai bảo jazz là u tối nào?

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 8

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 9

Phong cách jazz cá tính, xen lẫn chút nổi loạn của nữ ca sĩ quá cố Amy Winehouse.

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 10

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 11

Hình ảnh những phụ nữ đẹp, quyến rũ và mang thứ “quyền lực ngầm” nào đó khiến tôi tò mò…

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 12

Phong cách thời trang đậm chất Jazz được thể thiện trong phim bom tấn hè 2013 “The Great Gatsby”.

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 13

Nàng ít nói và váy áo jazz lay động cảm xúc - 14

Cô ấy thực sự quyến rũ và thanh lịch. Làm sao có thể thờ ơ trước một cô gái đẹp như vậy?

Bình luận/Nhận xét

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top
Mọi thông tin trên website được cập nhật tự động trên internet. Tuvangiamcan.com.vn không chịu trách nhiệm với bất kỳ thông tin nào trên website này.